Về chuyện cô đơn

Một mình thì không hẵn là đã cô đơn.

Và ngược lại, cô đơn, không hẵn là đã một mình.

Khi bạn thấy các trò vui bên ngoài không còn có tác dụng với bạn nữa, điều đó chứng tỏ nội tại của bạn không ổn.

Khi bạn cô đơn, trong chính con người mình.

Bạn cảm thấy thật khó khăn khi tìm người để nói chuyện và không còn biết gì khác ngoài công việc, buông công việc ra, bạn hoàn toàn trống rỗng.

Có lẽ đó là vấn đề chung trong thời đại của chúng ta.

Bạn nhận ra mình có thể kết nối với cả thế giới nhưng không kết nối với ai cả, thậm chí cả chính bạn.

Bạn đã bị bệnh.

Bạn cần dành thời gian để nói chuyện, để tương tác và để kết nối lại với chính mình. Cho mình thêm một cơ hội để thấu hiểu bản thân.

Trên tất cả, bạn không nên trông chờ vào bạn bè, vì họ không thể sống cuộc đời của bạn, cho dù họ yêu quý bạn đến đâu, quan trọng nữa là càng trông đợi vào các tác nhân bên ngoài, bạn sẽ càng thất vọng và mỏi mòn vì chờ đợi. Hãy trông cậy vào chính bạn, chỉ có bạn mới có thể giúp được mình và khi bạn đã khá hơn, mở lòng hơn thì sẽ thu hút được nhiều bạn bè tâm giao hơn.

Cứ đi rồi sẽ đến, bạn nhé.