Tại sao “Ủa & Tưởng” lại làm hao gầy doanh nghiệp?

Vì cứ mỗi lần Ủa, Tưởng xuất hiện là hầu như mỗi lần:

  • tốn thời gian (cái thứ mà ta rất thiếu) – để sửa chữa
  • tốn tâm sức để giải thích với khách hàng (và các hậu quả để lại trong tâm trí họ)
  • phung phí nguồn lực
  • tốn thời gian ít hơn tí cho việc càu nhàu, đưa hai tay lên trời và tự hỏi sao người ta có thể ủa, tưởng mấy chuyện đã rành rành như thế.
  • mất tự tin cho lần quyết định tiếp theo

Và hãy tin tôi, mà chắc bạn đã trải qua rồi, cái cảm giác chới với có khi phải buộc miệng chửi tục khi nhân viên, đồng nghiệp của mình ủa, tưởng.

Còn nhiều những, những thể loại “hao gầy” khác.

Thế, cách nào để không còn “ủa  & tưởng”?

Nếu bạn đang háo hức muốn xem những ý tưởng bé nhỏ của tôi, xin scroll xuống một chút. Nếu bạn muốn đi xa hơn tí, thì hãy theo tôi với câu hỏi sau đây:

Thế, nguồn gốc của “ủa & tưởng” ở đâu ra?

Ngược thời gian một chút về mỗi chúng ta, những nhân sự, những quản lý đang cày bừa trong nền kinh tế này.

Đa số chúng ta sinh ra & lớn lên dưới mái che gia đình, nơi mà cha mẹ cưng chiều, vỗ dành mỗi khi chúng ta không vừa lòng chuyện thế gian vô thường.

Rồi thì ta đi học, dưới mái trường ước mơ, có ghế đá hàng cây, với crush đầu tiên, với ve kêu phượng hồng, nơi mà những đề bài tập đã được lượt bỏ phần lớn những biến số, nơi mà ta làm, ta nộp bài và biết số điểm của mình, đôi khi có thể xin thêm. Chúng ta tham gia những phong trào nhiều niềm vui, được à ơi với những từ ngữ đao to búa lớn, ta tưởng khi ra trường, ta đã thực sự là cái gì đó có ích cho đời, thực sự là lực lượng kế thừa xã hội, sáng tạo đổi mới, abcd…

Thế rồi đưa đẩy sao đó, ta tốt nghiệp, có mảnh bằng có thể photo công chứng được ở phường.

Rồi, định mệnh, ta đi làm.

Không giống như ngôi nhà, không giống như ngôi trường. Môi trường doanh nghiệp, cho dù được quảng cáo thân thiện, gia đình đến đâu, thì nó vẫn rất khắc nghiệt. Bởi vì sao? Bởi vì thị trường – nhân tố nói lời cuối cùng (say the last words) vốn khắc nghiệt, tổ chức muốn phát triển thì phải mạnh mẽ, phải thích ứng, phải lo trăm ngàn thứ không tên, chưa kể đến cần phải có chút may mắn. Và trong quá trình đó, những tổ chức như những cỗ xe: không thể tiến tới, không thể đi nhanh nếu vừa chạy vừa đạp thắng, không thể chạy với những bánh xe xẹp.

Những bài toán trong doanh nghiệp, nó không được lược bỏ những biến số và ta rất khó xin thêm điểm khi bị đánh rớt. Các bài toán phức tạp, đa chiều và đôi khi ta còn không đọc được hết đề toán – mà phải đoán, và có khi nộp đáp số rồi, rất lâu sau mới được trả lời, đôi lúc câu trả lời ấy, sẽ làm ta sụp đổ.

Nhưng không may, khi vào công ty, ta lại nghĩ ta còn đang đi học, hoặc tệ hơn nữa, ta tưởng ta đang ở nhà. Ta vẫn còn đang giải những bài toán của ngày hôm qua, với những biến số nhất định và được xác định trước.

  • Ta còn tưởng là mọi thứ đã được setup rồi, cơm đã dọn lên bàn rồi, muỗng đĩa có rồi, chỉ đến ăn.
  • Ta tưởng mọi người đã hiểu ta rồi, hiểu vấn đề của ta rồi, tưởng cá kia đã ở trong nước của ta rồi, nên ta nói, hành động như vậy cho đến khi phát hiện sự ngộ nhận.
  • Ta ủa vì ta không hiểu hết những hậu quả vì những việc mà ta “tưởng” là “không có gì”. Vì ta nghĩ mình chỉ là một mắc xích nhỏ trong dự án, và việc ta làm, không ảnh hưởng gì nhiều. Nhưng hãy nhớ, mọi mắc xích trong một sợi xích, tự nó, không có gì quan trọng cả.

So what? Ok, giờ là chút ý tưởng để giải quyết vụ này.

Cốt lõi, là thông tin.

Về phía nhân viên:

  • Hãy đọc kỹ đề bài (brief), đừng phớt lờ thông tin brief và tưởng là “nó chỉ là 1 brief khác và tôi đã rõ mười mươi”
  • Hiểu vấn đề: sau khi đọc kỹ đề bài thì bạn phải hiểu vấn đề. Tóm lại là bài toán gì đây, lời giải mong đợi là gì và có lời giải nào tốt hơn không.
  • Cần thu đủ thông tin: không giống như đề bài trong trường học, đề bài bạn nhận được trong doanh nghiệp đôi khi chỉ là một phần, bạn là người thực hiện, bạn cần gì, xin hãy nói ra, xin hãy hỏi, vì chúng ta.
  • Cần có tầm nhìn tổng quan. Đây là điều tôi yêu cầu tất cả mọi người. Mình phải biết dự án này tổng thể là gì, khi nào cần xong, phần của mình là gì trong các mắc xích để hoàn thành dự án; việc mình làm thế này sẽ ảnh hưởng gì trong tương lai,…
  • Cần có tinh thần tỉ mỉ: để có tính tỉ mì thì phải có tính tổng quan trước. Bạn phải quan sát được các ngóc ngách của dự án.
  • Cần giải quyết công việc tận gốc

Về phía nhà quản lý:

  • Cần đặt rõ kỳ vọng
  • Cần brief rõ ràng, có hình thức bắt mắt (in đậm, in nghiêng các loại để thu hút các anh chị nhân viên ít tập trung được)
  • Cần đào tạo hơn là quản lý: nhân viên phạm lỗi lần đầu (cho dù đôi lúc rất vớ vẫn) nhưng có thể đơn giản là họ không biết, hãy dạy họ. Nếu họ phạm lỗi lần 3, 4 y vậy, thì… chắc nên trả họ lại cho trường học, hoặc gửi qua công ty khác đào tạo giúp.
  • Cần ra những quy trình thuận theo tự nhiên mà mọi người có thễ dễ follow, không phá vỡ hoàn toàn cuộc sống của họ. Luật tốt là luật mà không ai muốn phá.
  • Tinh gọn mọi thứ có thể, đảm bảo thông tin được xuyên suốt, đầy đủ, không tam sao thất bản.



Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *