Nghĩ về mình, tháng 5 ở Sài Gòn

Làm những việc cần làm

Cho dù đó không phải là chuyện mà ta muốn làm. Haizzz, xét cho cùng thì con người mà, luôn thích cái gì đó dễ và vui. Cái gì gây khó chịu thì khó mà chịu, khó mà làm, làm trong miễn cưỡng. Nhưng nếu muốn tối đa hóa hiệu suất làm việc của bạn, thì bạn sẽ cần có những quyết định thông minh thậm chí tàn nhẫn liên quan đến hiệu suất và độ ưu tiên.

Đó là vấn đề về thương lượng

Bản thân tôi là người cả nể, chẳng bao giờ muốn làm phật ý ai (kiểu mà có 1 cuốn sách mô tả: trào lưu đoan trang mới). Thế nhưng, điều này quả là không phù hợp, nó không mang đến sự “quý mến” như tôi nghĩ, nó còn tạo ít nhiều khó chịu cho người “được cả nể” và chắc chắc là không mấy ích lợi cho tôi, ngoài việc thỏa mãn cái cảm giác: mình không phiền tới ai cả.

Đặc biệt trong kinh doanh, càng cả nể thì kết quả càng tệ. Khách ban đầu muốn 1 hủ tiếu xương, sau đó đòi thêm mấy miếng thịt, cục giò heo… cái gì cũng ừ, cũng ok, kết quả bạn gánh thêm 1 mớ việc càng làm càng thấy khó chịu, hiệu suất thấp, cáu gắt với khách hàng, lo thuyết phục đội code và giải thích sự trì trệ với bộ phận kinh doanh…

Tóm lại, đó là về vấn đề deal, nếu bạn chấp nhận deal đó thì toàn tâm toàn ý mà làm, không than thở trách phận. Ngược lại, đừng deal.

Khi cơ hội gõ cửa, đừng ngại tiếng ồn

Có thể bạn không tin nhưng…. tôi đã từng rất lười chuyện báo giá, mỗi lần có người hỏi, hoặc khi có người nói về những ý tưởng hợp tác mới, tôi rất đỗi chần chừ.

Muốn có khách hàng, nhưng lại ngại báo giá. Uhm, phải nói là mĩa mai.

Có nhiều lý do liên quan, đa phần là lý do trẻ con, tôi đủ mắc cở để không kể ra public 😀

Giờ đây, tôi buộc phải thay đổi, vì như đã nói ở trên, tôi làm những việc cần làm, dù có thuyết phục được mình hay không. The man with purposes, huh! Cơ hội đến, hoặc bạn lấy nó, hoặc bạn không. Đơn giản vậy thôi.

Xét cho đủ rộng thì chuyện gì cũng có lý cả

Người ta hay nói về những chuyện nghịch lý, vô lý, nghịch thường. Ví dụ hôm nay vào công ty tự dưng chị đồng nghiệp cáu gắt về 1 chuyện không phải lỗi mình, ra đường gặp 1 ông bóp kèn inh ỏi sau lưng chổ đèn đỏ… ta có thể thấy đó là vô lý, vì mình đâu có làm gì sai. Nhưng mà, bà chị kia có thể vừa cãi nhau với bồ, ông anh kia có thể vừa bị thua lỗ, ai biết được. Có lý với người này, nghịch lý với người khác. Thế mới nói, nếu nhìn đủ rộng thì chuyện gì cũng có lý của nó.

Đừng phá luật của chính bạn

Đây là điều quan trọng, ông sếp cũ dạy 3 tháng trước, mà mãi đến giờ mới thấm. Khi chọn đối tác làm ăn, thậm chí chọn khách hàng, ta phải giữ luật của mình.

Việc cố chạy theo một hợp đồng nào đó có thể làm ta sa lầy.

Mục đích ở đây không phải là để có được hợp đồng. Mục đích ở đây là có hợp đồng với các điều kiện hợp lý đủ để 2 bên đồng ý.

Nếu bạn có luật khách hàng phải thanh toán trước, giá trị tối thiểu một hợp đồng là bao nhiêu thì bạn cần đảm bảo nó. Như đã nói, đó là vấn đề thỏa thuận, chấp nhận: deal, không: xin để lần khác.

Đừng sợ bị coi thường, đừng sợ bị chê

À… nói về điều này…

Tôi cũng đã từng rất sợ bị coi thường, bị chê bai. Bất kể cử chỉ không hài lòng nào của khách hàng (hoặc ít ra tôi nghĩ vậy) cũng làm tôi rất khó chịu.

Nhưng mà, 9 người 1000 ý lận, có thể tôi coi đó là công trình tâm huyết, nhưng với người khác nó chỉ là 1 đống rác, that’s fine. Đồng ý với sự không đồng ý.

Việc đó, trở nên hết sức bình thường như cân đường đóng thuế.

Tập trung vào việc mình làm, vẫn 1 câu: toàn tâm, toàn ý.

Mặt khác, không thể phủ nhận, những lời chê, sự khinh rẻ, cho dù tàn nhẫn, sẽ giúp ta mạnh hơn, trưởng thành nhanh hơn.

Nơi tĩnh lặng của tâm hồn chính là nơi dung dưỡng những điều vĩ đại

Tôi sợ cảm giác cô đơn, một mình và có vẻ tâm hồn ít khi được tĩnh lặng và bình yên.

Nhờ luyện tập, tôi có 1 ít tiến bộ, biết lắng nghe mình nhiều hơn và biết… lặng lẽ hơn.

Chính những lúc như vậy, là lúc giúp tâm hồn được khỏe mạnh, đủ để nhìn ra cái nào chính, cái nào phụ, cái nào là cốt lõi, cái nào là điểm tô.

Chính là lúc sống với mình một cách đầy đủ.

Đây có thể là những điều quá tầm thường, quá hiển nhiên với người đọc. Nhưng trong tâm tư của tôi, có lẽ, con người sống cả đời cũng chỉ để nhận ra những thứ hiển nhiên như vậy.